NHÌN ĐỜI ĐƠN GIẢN
Thế nào là ảnh đẹp, ảnh có chiều sâu hay mang được hồn cuộc sống vào khung hình? Tôi không diễn tả được. Chỉ biết nhìn và cảm nhận. Có cái cảm nhận bằng mắt. Có cái nhìn vào và lặng người đi, gần như phó mặc cho con tim cũng cảm nhận… điều mà cuộc sống ban tặng cho con người, cho phép con người những khoảnh khắc, để ghi nhận được bằng cách nhìn của mình… và cho những khoảnh khắc ấy chia sẻ trong cuộc sống này đến những con người chưa được đi, được đến nhiều như tôi.
Một bé khuyết thính với mắt phải mờ đục, tai đeo trợ thính đang được cô giáo tập cho phát âm. Nhìn vào miệng bé tập phát âm, ta không hiểu hay nhìn thấy đâu là âm O, U, I, A... Nhưng nhìn về góc hình khác, ta nhận ngay ra cô giáo đang tập cho em phát âm nào qua bàn tay chụm lại. Lăn lộn, hòa mình vào cuộc sống là thế đó!

Hình 2: Hạnh phúc là điều đơn giản
Đôi mắt cụ ông vừa nhìn cụ bà, vừa nhìn muỗng thuốc, tạo đường dẫn từ cụ ông sang cụ bà. Đôi mắt cụ bà nhìn vào muỗng thuốc, vào bàn tay cụ ông. Bàn tay lại dẫn ngược lại về cụ ông, về miệng cụ ông he hé như muốn động viên cụ bà: "Há miệng to ra uống thuốc, bà ơi!". Tình yêu. Đích thị là "nó" hiện diện vĩnh hằng nơi đây qua chính khoảng khắc này.
Nhìn thấy chính bản thân mình đang được nhìn, được soi vào bởi ánh mắt đã mờ đục của cụ bà. Người đời không quan tâm đến các chuyện bạn làm, bạn khoe khoang hay bạn gồng mình lên để cố chứng tỏ năng lực mình chưa có được... nhưng Đấng trên cao luôn theo dõi.
Cụ ông khó ngủ nên thường dậy rất sớm. Cụ bà đồng cảm nên cũng riết thành nếp dậy sớm cùng ông cho có người trò chuyện. Hai ông bà chẳng nhìn nhau nhưng nụ cười nở rộ trong bức ảnh. Ta lắng nghe! Nghe được âm thanh "tút, tút" của cụ ông khi gọi đàn gà đấy. Tin đi, bạn của tôi!
Ước mơ là gì? Là điều đơn giản nhất, nhiều nhà hiền triết thường hay bảo thế! Ta không tin. Nhưng... nhưng khi chữ nhưng xuất hiện. Nhưng khi nhìn tấm hình này, ta hiểu được. Hiểu được trái tim rung động bởi những điều đơn giản, giản đơn nhất.



Nhận xét
Đăng nhận xét